|
ĐTC Phanxicô - Giáo Lư Tam Nhật Thánh trong Mùa
Đại Dịch Covid-19

Đâu là dung nhan đích thực của Thiên Chúa?....
Trên cây thập tự giá.
Chúng ta thấy được ở đó những nét của dung nhan Thiên
Chúa.
Anh chị em chúng ta đừng quên rằng cây thập tự giá này
là ngai ṭa của Thiên Chúa.

Để giải thoát ḿnh khỏi những thành kiến về Thiên Chúa,
chúng ta hăy nh́n vào Tượng Chịu Nạn.
Thế rồi sau đó chúng ta hăy mở Phúc Âm ra.
Trong những ngày này, tất cả đều cách ly và tại gia,
đóng cửa, chúng ta hăy cầm lấy hai vật này trong tay:
Tượng Chịu Nạn để nh́n ngắm; và mở Phúc Âm.
Đối với chúng ta th́ điều này có thể nói giống như một
thứ phụng vụ tại gia quan trọng.

Những vấn nạn ưu tư phiền muộn về sự dữ không phải là
đùng một cái là hết đâu,
mà là phải t́m thấy ở nơi Đấng Phục Sinh một nền tảng
vững chắc giúp chúng ta không bị ch́m đắm.
Xin chào anh chị em thân mến,
Trong những tuần lễ lo sợ về dịch bệnh đang gây cho thế
giới quá nhiều đau khổ, th́ trong số rất nhiều vấn nạn
chúng ta đặt ra, cũng có cả những vấn nạn về Thiên Chúa nữa: Ngài
đă làm ǵ trước t́nh trạng đau khổ của chúng ta? Đâu là
tất cả những ǵ đă sai trái? Tại sao Chúa không giải quyết các vấn đề này
mau chóng lên chứ? Đó là những vấn nạn chúng ta
hỏi về Thiên Chúa.
Câu chuyện về cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu đi kèm với
chúng ta trong những ngày thánh này giúp chúng ta có
được câu giải đáp. Thật vậy, ngay cả bấy giờ cũng có
nhiều vấn nạn nữa. Dân chúng, sau khi nghênh đón Chúa
Giêsu vinh thắng vào Thành Giêrusalem, đă tưởng rằng
cuối cùng Người sẽ giải phóng dân chúng khỏi kẻ thù của
họ (xem Luca 24:21). Họ đă trông mong một Vị Thiên Sai
quyền năng vinh thắng bằng gươm giáo. Thế nhưng lại xuất
hiện một vị hiền lành và khiêm nhượng trong ḷng, vị đến
cho việc hoán cải và cho ḷng thương xót. Thế rồi chính
đám đông này, trước đó tung hô Người, lại la ḥ: "Đóng
đanh" (Mathêu 27:23). Những ai đă theo Người, hoang mang
và kinh hoàng, đă ruồng bỏ Người. Họ đă nghĩ rằng nếu số mệnh của nhân vật Giêsu này là thế
th́ Người không phải là Đấng Thiên Sai, v́ Thiên Chúa là
Đấng quyền năng, Thiên Chúa là Đấng bất khả thắng.
Tuy nhiên, nếu chúng ta tiếp tục đọc câu chuyện Khổ Nạn
này, chúng ta thấy một sự kiện lạ lùng. Khi Chúa Giêsu chết, viên đại đội trưởng
Roma vốn không phải là một tín hữu, không phải là người
Do Thái mà là một người dân ngoại, kẻ đă trông thấy
Người chịu khổ trên thập tự giá và đă nghe thấy Người
tha thứ cho hết mọi người, kẻ đă được t́nh yêu của Người
tác động khôn tả, liền lên tiếng tuyên xưng: "Thật
sự người này là Con Thiên Chúa" (Marco
15:39). Một câu tuyên xưng ngược hẳn lại với những người
khác. Viên quan này nói rằng đó là Thiên Chúa, Đấng thực
sự là Thiên Chúa.
Hôm nay chúng ta có thể tự vấn: Đâu là dung nhan đích thực của Thiên Chúa? Thường
những ǵ chúng ta là th́ tất cả đều được lộ ra ở nơi
Ngài, như sự thành đạt của chúng ta, cảm quan về công lư
của chúng ta, bao gồm cả việc xúc phạm của chúng ta. Thế
nhưng Phúc Âm lại nói với chúng ta rằng Thiên Chúa không
phải là như vậy. Ngài khác hẳn, và chúng ta không thể tự
ḿnh biết được đâu. Đó là lư do tại sao Người đă đến gần
gũi, đă đến để gặp gỡ chúng ta và đă tỏ ḿnh Ngài ra một
cách trọn vẹn nơi Phục Sinh. Nhưng tất cả sự kiện lại
xẩy ra như thế nào? Trên
cây thập tự giá. Chúng ta thấy được ở đó những nét của
dung nhan Thiên Chúa. Anh chị em chúng ta đừng quên rằng
cây thập tự giá này là ngai ṭa của Thiên Chúa.
Thật hữu ích cho chúng ta khi thinh lặng nh́n lên Đấng
Tử Giá và thấy được Chúa của chúng ta là ai: Người đă
không tố cáo ai, không tố cáo ngay cả những ai đóng đanh
Người, mà mở rộng đôi cánh tay cho hết mọi người; Người
không lấy vinh quang của ḿnh để đè bẹp chúng ta, mà là
để cho chúng ta lột trần trụi Người ra; Người không yêu
thương chúng ta bằng lời nói xuông, mà bằng việc âm thầm
hiến sự sống cho chúng ta; Người không ép buộc chúng ta
mà là giải thoát chúng ta; Người không đối xử với chúng
ta như khách lạ, mà là nhận lấy sự dữ của chúng ta, nhận
lấy tội lỗi của chúng ta. Bởi vậy, để giải thoát ḿnh khỏi những thành kiến về
Thiên Chúa, chúng ta hăy nh́n vào Tượng Chịu Nạn. Thế
rồi sau đó chúng ta hăy mở Phúc Âm ra. Trong những ngày
này, tất cả đều cách ly và tại gia, đóng cửa, chúng ta
hăy cầm lấy hai vật này trong tay: Tượng Chịu Nạn để
nh́n ngắm; và mở Phúc Âm. Đối với chúng ta th́ điều này có thể nói giống như một thứ phụng
vụ tại gia quan trọng, bởi chúng ta không thể đến
nhà thờ vào các ngày này.
Trong Phúc Âm chúng ta đọc thấy rằng khi dân chúng đến
với Chúa Giêsu để tôn Người làm vua, chẳng hạn như sau
phép lạ bánh hóa ra nhiều, th́ Người rời đi (xem Gioan
6:15). Và khi ma quỉ muốn tiết lộ sự uy nghi cao cả thần
linh của Người th́ Người bắt chúng câm nín (xem Marco
1:24-25). Tại sao? Tại v́ Chúa Giêsu không muốn bị hiểu
lầm, Người không muốn dân chúng nhầm lẫn vị Thiên Chúa
đích thật, Đấng là t́nh yêu khiêm hạ, với một
thiên chúa giả tạo, với một thiên chúa trần tục phô
trương và áp đặt bằng quyền lực. Người không phải là một
thứ ngẫu tượng. Người chính là vị Thiên Chúa đă làm
người, như mỗi người chúng ta, và đă tỏ ḿnh ra như là
một con người, nhưng bằng quyền năng của thần tính
Người. Tuy nhiên, căn
tính của Chúa Giêsu đă được long trọng công bố trong
Phúc Âm khi nào? Khi viên đại đội trưởng nói "Người
thật là Con Thiên Chúa". Câu nói được thốt
ra ở đó, ngay khi Người trút hơi thở trên thập tự giá,
v́ người ta không c̣n có thể nhầm lẫn được nữa, ở chỗ
người ta thấy Thiên
Chúa toàn năng nơi yêu thương, chứ không phải
nơi bất cứ cách thức nào khác. Đó là bản tính của Ngài,
v́ Ngài là như thế. Ngài là t́nh yêu.
Anh chị em có thể lên tiếng chống lại rằng: "Tôi làm ǵ
với một vị Thiên Chúa hèn yếu chết đi như thế chứ? Tôi
thích một vị thần mạnh mẽ, một Thiên Chúa quyền năng
cơ!". Thế nhưng, anh chị em biết, quyền lực của thế gian này đang qua đi,
trong khi đó t́nh yêu th́ lại tồn tại. Chỉ có
t́nh yêu mới canh giữ sự sống chúng ta có thôi, v́ nó
bao gồm những mong manh mỏng ḍn yếu kém của chúng ta và
biến đổi chúng. Chính t́nh yêu của Thiên Chúa đă chữa
lành tội lỗi của chúng ta lúc Phục Sinh, bằng ơn tha thứ
của Người, một ơn ban biến sự chết thành một cuộc vượt
qua của sự sống, một ơn ban đă biến nỗi sợ hăi của chúng
ta thành niềm tin tưởng, biến nỗi sầu thương của chúng
ta thành niềm hy vọng. Phục Sinh nói với chúng ta rằng Thiên Chúa
có thể biến hết mọi sự thành tốt đẹp. Nhờ đó, với Ngài, chúng ta có thể thực sự
tin tưởng rằng hết mọi sự rồi sẽ tốt đẹp. Đó không phải là một ảo tưởng, v́ cái chết
và cuộc phục sinh của Chúa Giêsu không phải là một ảo
tưởng, mà là một sự thật! Đó là lư do tại sao
chúng ta nghe thấy vào sáng Phục Sinh rằng: "Đừng sợ!"
(xem Mathêu 28:5). Những
vấn nạn ưu tư phiền muộn về sự dữ không phải là đùng một
cái là hết đâu, mà là phải t́m thấy ở nơi Đấng Phục Sinh
một nền tảng vững chắc giúp chúng ta không bị ch́m đắm.
Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu đă biến đổi lịch sử bằng
việc biến ḿnh thành gần gũi với chúng ta, và làm cho
nó, mặc dù vẫn c̣n hằn vết sự dữ, thành một thứ lịch sử
cứu độ. Bằng việc hiến mạng sống ḿnh trên thập tự giá,
Chúa Giêsu cũng chế ngự cả sự chết. Từ con tim mở ra của
Đấng Tử Giá, t́nh yêu của Thiên Chúa vươn tới từng người
chúng ta. Chúng ta có thể thay đổi truyện đời của chúng
ta bằng việc tiếp cận Người, chấp nhận ơn cứu độ được
Người cống hiến cho chúng ta. Hỡi anh chị em, chúng ta hăy cởi mở tất cả
tấm ḷng của chúng ta ra trong nguyện cầu, trong tuần
này, vào những ngày này đây, với Đấng Tử Giá và bằng
Phúc Âm. Đừng quên nhé: Tượng Chịu Nạn và Phúc Âm. Việc
phụng vụ tại gia sẽ là như thế đó. Chúng ta hăy
mở tất cả cơi ḷng của Người ra trong nguyện cầu, hăy để
cho ánh mắt của Người nh́n đến chúng ta, và chúng ta sẽ
thấy rằng chúng ta không lẻ loi cô độc một ḿnh đâu, mà
là được yêu thương, v́ Chúa không bỏ rơi chúng ta và
chẳng bao giờ quên chúng ta. Với những ư nghĩ ấy, tôi
chúc cho anh chị em được hưởng một Tuần Thánh và một
Phục Sinh Thánh nhé.
http://w2.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200408_udienza-generale.html
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo
nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ư bằng mầu
|